Có 2 vợ chồng đang trên đường lái xe về nhà, lái một khoảng xa bỗng dưng xe Police rược theo sau... Ông chồng cho xe ngừng lại đậu bên lề đường. Ông Police bước xuống tiến đến gần bên ông chồng và nói;
-Police : Trên lộ này để bản chỉ chạy được có 60K thôi anh có biết là anh chạy đến 75K không???
-Chồng : Trời !!!... có phải không dzậy... tui rõ ràng chạy đúng 60k mà...
Cô Vợ ngồi sát bên liền đáp theo lời Chồng;
-Vợ : Đâu có anh rõ ràng lái 80K mà...
-Police : HẢ... 80K??... phạt anh vì lái xe quá nhanh
anh Chồng tức đỏ mặt nhưng ráng nhịn cô Vơ.
Đi một vòng quanh chiếc xe... lát sau ông Police mới lại bên anh Chồng nói;
-Police : Đèn trước bên phải bị bể chắc khá lâu chưa sửa???
-Chồng : Dạ... hehehe... thưa không đâu... hồi nãy mới tức thì nè... em lái xe cục đá to văng trúng bể đó...
Cô Vợ liền đáp;
-Vợ : Đâu có, đèn đó bể hùi đầu năm đến nay gần nửa năm mà nhắc hoài không chịu thay bóng mà
ông Police phạt anh thêm một tội nữa. Anh Chồng tức quá la cô Vợ.
-Chồng : Cô làm ơn im giùm tôi một vài phút có được không hả??? Khổ ghê... !!!
ông Police mới đi vòng qua bên cô Vợ và hỏi;
-Police : Bộ Ông nhà hay thường xuyên lớn tiếng với chị lắm sao?
-Vợ : Dạ đâu có... hehehe... chỉ khi nào ảnh xỉn thôi hà... chớ bình thường ảnh hiền và dễ thương lắm...
Rồi Police ghi xuống phạt anh thêm một tội lái xe trong khi xỉn.
-Chồng : TRỜI... THIỆT TÌNH... HẾT NÓI NỔI MỜ...
//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Hai cậu bé đi vào cửa hàng tạp phẩm. Một cậu 9 tuổi, 1 cậu 4 tuổi. Cậu 9 tuổi mang một túi băng vệ sinh ra quầy thanh toán. Thủ quỹ hỏi:
- Ồ, cái này cho mẹ cháu phải không?
- Không. - Cậu 9 tuổi trả lời.
- À, vậy chắc là cho chị cháu?
- Không.
Người thủ quỹ lúc này trở nên tò mò:
- Không phải cho mẹ cháu, cũng không phải cho chị cháu, vậy thì cho ai?
- Cho cậu em trai 4 tuổi của cháu.
- Cho cậu em trai 4 tuổi của cháu ư? - Thủ quỹ ngạc nhiên hỏi.
- Vâng. Người ta quảng cáo trên TV rằng, nếu bạn dùng loại này, bạn có thể bơi hoặc cưỡi môtô mà em trai cháu lại chưa biết làm như vậy.
///////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được những 100 ngàn đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi:
- Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy tiền hàng?
- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ... Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.
- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!
- Không hẳn thế đâu ạ - cậu nhân viên giải thích - Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.
/////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Mùa xuân đã về
Một ngày mới đang bắt đầu.
Ngoài sân, những chú gà mắt nhắm mắt mở đi tìm thức ăn và sỏi đá để tọng căng diều. Duy chỉ co Trống choai là không màng đến,bởi hắn đang mang trong mình "khát vọng truyền nhân". Vì các em mái tơ đông quá, hắn lại chỉ một mình, nên phải dở bài lừa. Hắn liên tục mổ xuống đất, mỏ ngoác lên:
-"Thóc thật ! Thóc thật !"
Rồi một em tưởng bở chạy lại, lập tức bị Trống choai nhảy lên "đạp mái". Lũ gà con trông thấy kinh hoàng hét lên :
-"Khiếp ...! Khiếp... ! "
Cụ Chó, hàm răng đã rụng quá nửa nhướng đôi tròng mắt lồi to vì bị viễn mà không đeo kính lên hỏi to:
-"Đâu...Đâu ? Đâu...âu ?"
Bà Ngan già nghe hỏi chạy ra xem, nhìn thấy đứa cháu yêu bị tai nạn, không biết lam sao đành la :
-"Kíu...!Kíu...!Kíu...!"
Nghe tiếng la hét ồn ào, chị Vịt trốn con đang tắm dưới sông cùng nhân ngãi vội phi thân lên bờ,nhanh đến nỗi không kịp mặc lại áo lông,lạch bạch chạy ra sân trước.Nhìn thấy cảnh hỗn loạn đó, chị bĩu môi tức giận vì bị phá đám, liền quạt thẳng vào mặt bà già lắm điều:
-"Mặc..Mặc! Mặc..Mặc..!"
Vậy là không ai can thiệp để mặc Trống choai hành sự. Xong việc, hắn ta nhảy lên bờ rào vươn vai, giũ đôi cánh dọn giọng khoan khoái gáy to:
-"Trên đời chỉ có thế mà thôi...........!"
Sau tai nạn ấy 9 tháng 10 ngày, em Mái tơ sinh hạ ra hơn chục quả trứng. Bà Ngan già ế chồng sang thăm cháu gái.Tủi hổ vì sinh ra hơn chục đứa con ngoài giá thú, lại thêm cái đau đớn khi vượt cạn, em Mái tơ khóc lóc:
- "Cục..cục.. cục..cục...cục...cục ta cục tác...!
- "Cục..cục.. cục..cục...cục...Vừa đau vừa rát.............!"
Thế rồi xuân qua, hè đến, sự việc kia chìm vào qên lãng..........
Một ngày mới lại bắt đầu!
////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Ở một trường mầm non sáng nọ, một cô giáo nhắc học sinh rằng sáng hôm sau sẽ có tiết dự giờ của các giáo viên trường khác đến. Cô dặn dò, nếu cô nói A thì cả lớp phải nói cái ca nhá.
Hôm sau trong giờ dự giờ:
Cô giáo: A
Học sinh: Cái ca.
Cô giáo tỏ vẻ rất hài lòng và bước xuống bục giảng nhưng chẳng may bị vấp té, cô kêu lên: U
Học sinh: Cái Cu.
Cô giáo đỏ mặt liền quát lớn :Ồn!
Học sinh : Cái L......n!
Cô giáo hết chịu nổi liền nói: Im!! để hòng át tiếng học sinh nhưng đã muộn. Học sinh cùng đồng thanh đáp:
Cái .........Chim!
Cô giáo và các giáo viên khác...?!?
/////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Có 4 cô gái đi xưng tội, khi gặp cha đạo cô thứ nhất nói :
- Thưa cha, con đã chót sờ vào cái đấy của đàn ông.
Cha nói :
- Con hãy cho tay vào bát nước này để rửa sạch tội lỗi !
Đến lượt cô thứ 2 :
- Thưa cha con đã chót nhìn thấy cái đấy của đàn ông.
Cha nói :
- Con hãy cho mắt vào bát nước này để rửa sạch tội lỗi ! Khi cô thứ 3 đang định bước lên thì cô thứ 4 vội vàng chen lên trước:
- Thưa cha, thưa cha cho con xưng tội trước vì con không muốn uống bát nước này sau khi nó xưng tội trước con.. Cha….?
////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Hai vợ chồng kia rất yêu thương nhau, sau 10 năm thử thách bà vẫn chưa có bầu. Cuối cùng ông đồng ý nhờ một người đàn ông khỏe đẹp để cấy giống. Mọi chuyện đã sắp đặt, giờ hành sự đến, ông rời nhà, dặn vợ sẽ có người tới làm phận sự, bà cứ tự nhiên tiếp đại ân nhân.
Trong khi ấy, một nhiếp ảnh gia chuyên chụp hình trẻ em dạo trong vùng, tới gõ cửa. Chủ và khách đều thuộc diện mau mồm miệng. Khách chưa kịp mở lời chủ đã vồn vã mời vào, bà nhanh nhẩu :
- Tôi biết ông là ai, đến đây làm gì, tôi đang chờ ông đây xin ông tự nhiên.
- Thật vậy sao, hôm nay tôi có chương trình giảm giá đặc biệt, sản phẩm trẻ em là chuyên nghề của tôi, bảo đảm không vừa ý không tính tiền bà.
- Thế tốt, đó là điều vợ chồng tôi mong muốn. Xin ông cho biết mình sẽ làm việc ở đâu ?
- Bà cứ yên tâm, theo kinh nghiệm của tôi, phải làm hai cái trong bồn tắm, trên bàn ăn, dưới bếp, sau đó có thể bò càng dưới sàn nhà.
- Trong bồn tắm ? Dưới sàn nhà ? Chồng tôi chưa bao giờ làm như thế, hèn gì...
- Thưa bà nghề chúng tôi không bảo đảm làm đâu trúng đó, tôi phải thử 5,7 kiểu, mỗi vị trí một hai cái, càng nhiều góc cạnh khác nhau càng hy vọng mang lại kết quả tốt.
- Chồng tôi xưa nay chỉ có một chỗ, làm hoài một kiểu hèn chi... Nếu vậy, xin ông làm liền, tôi nóng lòng lắm rồi.
- Thưa bà, nghề này không cho phép chúng tôi vội vã, mặc dầu chỉ cần 5, 10 phút, nhưng thiếu chuẩn bị kết quả sẽ không làm bà thỏa mãn.
- Phải rồi, chồng tôi không có kinh nghiệm, ông ấy vội vội vàng vàng, phụp một cái là xong, đem đi rửa (hình), hèn chi ...
- Thưa bà, tôi không dám chê ông nhà, nhưng hành nghề như vậy hèn gì trong nhà bà không có một sản phẩm nào ra hồn.
- Phải rồi, chúng tôi cũng muốn có hình ảnh con cháu cho đỡ buồn.
Anh phó nhòm mở cặp lấy ra mấy tấm hình trẻ em. Chỉ một tấm chụp trong sân trường:
- Thưa bà, cái này, chúng tôi làm việc ở sân trường.
- Ấy chết, ai lại làm ở nhà trường, không sợ cảnh sát sao ?
- Không sao, thưa bà, lúc làm cái này chúng tôi chuẩn sẵn từ ngoài, vào tới là phụp liền, cảnh sát cũng khoái đứng xem chúng tôi làm suốt buổi !
Phó nhòm đưa tấm hình khác chụp em bé sinh đôi:
- Cặp sinh đôi này thật là khó khăn, bà mẹ các cháu không giữ nổi, chúng tôi làm suốt ngày.
- Trời đất, làm gì mà giữ không nổi !
- Dạ phải, bà ấy luôn chân luôn tay, hai đứa không đứng yên một chỗ, đứa này vừa xáp vô là đứa kia đã ra, cứ thế, lăng xăng mãi, mệt quá, hai đứa vừa ngồi chụm lại, tôi phụp một cái, thật bất ngờ mà lại đẹp thế này.
Đưa tấm hình em bé khác chụp ngoài công viên:
- Bé này, thưa bà tôi đã mất 4 tiếng đồng hồ làm ngoài công viên, còn hư cả đồ nghề nữa.
- Ông nói sao ? Làm tới 4 tiếng đồng hồ ? còn hư cả đồ nghề nữa ?
- Dạ phải, thưa bà thằng nhỏ nhúc nhích quá, tôi phải chui vào bụi rậm, chỉ lòi đồ nghề ra, vì nặng, tôi phải để đồ nghề trên cái nạng, thằng nhỏ nhúc nhích sàng qua sàng lại lia chia, rung chuyển cả mặt đất, đồ nghề mất thăng bằng rơi xuống, đụng phải tảng đá làm tôi thót cả ruột gan.
- Thôi được, tôi đã xem sản phẩm của ông, mình bắt đầu được chưa, tôi cũng chịu hết nổi rồi.
- Thưa bà, xin bà năm phút, tôi ra xe lấy cái tripot, cái nạng để dựng đồ nghề.
- Trời ơi, đồ nghề của ông phải chống nạng hay sao ?
- Thưa bà, cái cà nông (camera cannon) của tôi vừa dài vừa nặng, tay tôi cầm không nổi. Ấy... ấy...bà sao vậy ?
Nghe tới đó, bà chủ nhà kinh hoàng, bủn rủn tay chân té xuống sàn nhà nằm sùi bọt mép.
////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
Tại một làng nọ có một vị sư rất là đức độ. Ông luôn giúp đỡ mọi người, ai cũng rất cảm mến. Ông tu tại một ngôi chùa tuy không lớn như Thiếu Lâm Tự bên Trung Quốc nhưng nói chung là khá lớn và nổi tiếng. Ngôi chùa có sân, có vườn cây ăn trái. Một ngày kia có một thằng nhỏ trong làng lén vào chùa hái trộm xoài bị nhà sư bắt được, không cho hái nữa.
Thằng nhỏ tức lắm mới về mách ba nó, nói rằng sư đã chửi nó, đánh nó. Nghe vậy, ông bố nổi giận chạy lên chùa kiếm sư.
- Thưa Sư, lâu nay con rất kính trọng Sư và xem Sư như là cha mẹ. Thế sao Sư lại chửi con tui vậy?
Nhà sư rất từ tốn, lui lại 3 bước và nói:
- Adiđà Phật, bần tăng chưa chửi ai bao giờ.
Ông bố đang trong cơn nóng giận, nói tiếp:
- Sư chửi nó thì thôi chứ, sao Sư lại đánh nó, nó là con nít mà.
Vị sư cũng rất hiền hòa, từ tốn lui lại 3 bước, chắp tay trước ngực, Sư nói:
- Mô Phật, bần tăng chưa đánh ai bao giờ.
Ông bố tức qua, quát vào mặt sư:
- Sao Sư chối hoài thế, Sư dám đánh con tui, sao Sư không dám nhận. Có ngon thì đánh tui luôn nè.
Vị sư vẫn lui lại 3 bước và nói:
- Thiện tai, thiện tai. Bần tăng chưa ngán ai bao giờ!
//////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////
~~~có một công ty,trong dó dại bộ phận toàn là sợ vợ.có một hôm ông chủ mời những cán bộ ăn cơm.
~~~ông giám dốc mới hỏi;ai sợ vợ thì đứng bên tay trái,ai ko sợ vợ thì dứng bên tay phải,
~~~kết cuộc toàn bộ dứng bên tay trái,,,,đứng bên tay phải chỉ có hai người,
~~~ông giám dốc mới nói ;ua, hai dứa mầy ko sợ vợ à,
~~~như vậy mội người đều cho hai anh ta vỗ tay,
~~~ông giám dốc mới hỏi một người;vì sao anh ko sợ vợ?
~~~anh ta trả lời;vợ tôi thường nói với tôi muốn làm chuyện gì phải hỏi cô ta ,cô ta cho phép mới được.
~~~tôi bây giờ định điện thoại hỏi vợ tôi,,nhưng ai biết bên dó dứng nhiều người quá chen ko vào,thấy dây có chỗ chống mới dứng dây...
~~~mọi người;....//////
~~~ông giám dốc mới hỏi thêm một anh đứng bên cạnh;còn anh vì sao ko sợ vợ?
~~~anh ta trả lời;vợ tôi nói chỗ nào có người nhiều ko nên đứng!
~~~mọi người;..........///////////////
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét